Articles by "cafe"

Showing posts with label cafe. Show all posts

Những nông dân trồng cà phê Arabica trên đỉnh núi Min (còn gọi là đỉnh Lán Tranh, xã Lạc Xuân, huyện Ðơn Dương) không thể ngờ một ngày những hạt cà phê do chính tay họ trồng, chăm sóc lại được các chuyên gia đánh giá có chất lượng tuyệt hảo, đủ sức xuất khẩu ra thị trường thế giới.
Điều bất ngờ đối với chúng tôi là trong số 112 nông hộ được chọn ra từ hàng trăm hồ sơ tham gia Cuộc thi Chung kết tuyển chọn chất lượng cà phê Arabica của UCC GROUP tại Việt Nam lần thứ 5 tại TP Đà Lạt ngày 6/4, thì có tới 6 giải cao nhất trong số 15 nông hộ đoạt giải đều đang canh tác tại đỉnh núi Min, ngọn núi có độ cao khoảng 1.400 m so với mực nước biển và có khí hậu, thổ nhưỡng rất đặc biệt.

Có khoảng 90 ha cà phê Arabica trồng trên đỉnh núi Min, xã Lạc Xuân, Đơn Dương trồng trên độ cao 1.300 - 1.400 m 

Bất ngờ với hương vị Arabica

Tại cuộc thi tuyển chọn cà phê ngon dành cho nông dân Lâm Đồng diễn ra vài ngày trước do Công ty UCC GROUP (Nhật Bản), Công ty TNHH Cà phê Là Việt (Việt Nam) tổ chức, nhằm chọn ra nông dân sản xuất cà phê Arabica ngon nhất. Hàng chục ha cà phê Arabica được chọn vào vòng chung khảo, lấy mẫu và được đánh số ngẫu nhiên bởi một bộ phận riêng biệt. Và có tới 7 vị giám khảo là các chuyên gia tới từ nhiều nước trên thế giới không thể biết ai là chủ nhân của những mẫu cà phê dự thi.

Là một trong hàng chục nông hộ trồng cà phê Arabica cả chục năm nay nhưng chưa một lần chứng kiến các công đoạn pha chế, thưởng thức cà phê theo cách thức chuyên nghiệp, ông Trần Tuấn Anh (ngụ Cầu Đất, Đà Lạt) cầm ly cà phê nóng hổi, bốc khói vừa tấm tắc nói: “Chỉ ngửi sẽ thấy có mùi thơm cà phê đặc trưng, khi nhấp một ngụm nhỏ có vị đắng nhẹ nhưng trong giây lát vị thanh ngọt, hương vị đậm đà. Tôi không ngờ hạt cà phê ngon pha chế đúng cách lại có nhiều mùi vị hấp dẫn như vậy”.

Trong không gian mùi cà phê dịu nhẹ, thơm phức bay khắp căn phòng lớn, ông Tuấn Anh cùng 111 nông hộ khác chăm chú quan sát quy trình mà các chuyên gia cà phê thế giới pha chế, những cách thức họ chưa bao giờ được biết và được thấy trước nay. Nhìn vị giám khảo người Nhật cúi gập người xuống bàn chấm điểm, đưa mũi hít một hơi sâu để cảm nhận mùi vị ly cà phê bột rồi cầm bút đánh dấu nhiều mục vào bảng điểm, nông dân Nguyễn Văn Hùng nói ông không ngờ các chuyên gia cà phê lại có thể tách bạch đánh giá các mùi thơm chính khác hẳn với cảm nhận mùi của người nông dân khi uống cà phê.

Cách đây 2 năm, gia đình ông được tiếp cận cách trồng cà phê đặc sản và điều ông được khuyến cáo đầu tiên khi làm cà phê sạch là phải trồng ở độ cao thích hợp (trên 1.200 m), không nên bỏ nhiều phân hóa học và chỉ hái quả chín cho đến khi cà phê chín hết vườn. “Tốn công cũng phải làm, không có chuyện hái trái xanh chung trái chín đỏ. Cà phê Arabica có vị chua trái cây đặc trưng, lẫn vài hạt xanh là lộ vị chát trội lên. Các chuyên gia sẽ phát hiện ngay cà phê do một ông nông dân hái nhiều trái xanh sơ chế” - ông Sơn vui vẻ chia sẻ.

Trong lễ trao giải cho 15 nông dân có chất lượng cà phê cao nhất cuộc thi, ông Masaro Ueshima, Tổng Giám đốc UCC GROUP, nhận định: Qua cuộc thi, UCC GROUP muốn kích thích người nông dân sản xuất cà phê chất lượng cao theo tiêu chuẩn mà thị trường chung thế giới đang chấp nhận. Nếu sản xuất đúng quy trình thì sản phẩm sẽ được đón nhận và được mua với mức giá cao (ít nhất cao hơn 10% so với giá thị trường) phù hợp với công sức người dân đã bỏ ra. Ngoài ra, đây cũng là phương cách để nông dân rút kinh nghiệm trong việc sản xuất cà phê chất lượng cao. Những đánh giá này thay cho việc đúc kết kinh nghiệm và nông dân dựa vào đó làm bài học cho mình.
Anh Nguyễn Phi Hảo hái những trái cà Arabica còn sót lại trong vườn. Năm nay anh giành giải nhất Cuộc thi Chung kết tuyển chọn chất lượng cà phê Arabica của UCC GROUP tại Việt Nam lần thứ 5 
Ðể cỏ mọc và hạn chế tối đa phân hóa học

Từ cuộc thi trên, chúng tôi tìm thăm vườn cà phê Arabica của 6 nông hộ đoạt giải cao nhất và thú vị khi họ đều có vườn cà phê canh tác trên đỉnh núi Min. Tại đây, một cánh rừng cà phê Arabica rộng khoảng 90 ha, có độ cao 1.300 - 1.400 m (huyện Đơn Dương) đã được các chuyên gia đánh giá sản phẩm cho chất lượng rất tốt.

Từ chân núi, nông dân Nguyễn Phi Hảo (31 tuổi, ngụ xã Lạc Xuân), người đoạt giải nhất cuộc thi trên hồ hởi chở chúng tôi trên chiếc xe máy đôn nòng, nhông dên. Bởi con đường lên rẫy gần như dốc đứng và mặt đường bê tông rộng chưa tới 2 gang tay, dài 3,5 km, khiến những người lần đầu tiên lên đây như lạnh tóc gáy. Chỉ cần sơ sẩy trượt bánh là cả xe lẫn người lao thẳng xuống vực sâu hun hút. Hành trình chắt chiu chăm sóc trái cà phê của anh Hảo và bà con hằng ngày khá cực nhọc như vậy, nhưng luôn có động lực, bởi đích đến phía trước là rẫy Arabica xanh tốt trên đỉnh cao chót vót.

Đứng giữa 2,8 ha cà phê 20 năm tuổi, anh Hảo tự hào phân tích: “Khí hậu, chất đất là cái quý nhất của người trồng cà phê ở đây. Do độ cao phù hợp, vườn cà phê lại nằm ven rừng thông cổ thụ nên độ ẩm trên núi Min cao hơn hẳn các nơi khác. Còn về cách thức canh tác mình luôn hạn chế tối đa việc bỏ phân hóa học cho cây. Chỉ bỏ một lượng nhỏ phân lân, đạm vào ủ cùng vỏ cà phê, phân bò là nguồn phân bón chính, giúp tăng thêm dinh dưỡng cho cây phát triển”.

Điều đặc biệt là thay vì làm làm cỏ sạch trong vườn, anh Hảo lại để cỏ tạp mọc với mục đích tạo thêm độ ẩm cho gốc cây, giúp đất thêm tơi xốp, các vi sinh vật trong đất phát triển, tránh không dùng tới thuốc diệt cỏ. Với độ ẩm thường xuyên đạt ở biên độ 16-23 độ C trên đỉnh núi Min, vườn cà phê vẫn phát triển tốt mà không cần tưới nước vào mùa khô.

Nằm cách vườn anh Hảo khoảng 400 m, chị Phạm Thị Mai Hoa, người đoạt giải trong cuộc thi có gần 2 ha cà phê Arabica cho rằng, hướng canh tác cà phê sạch là hạn chế tối đa thành phần phân, thuốc hóa học, chỉ bỏ phân hữu cơ, để cỏ mọc, hái cà đủ độ chín... về tương lai sẽ đem lại nguồn lợi lớn cho người nông dân. “Khí hậu, thổ nhưỡng nơi đây ưu đãi, nếu canh tác theo hướng dẫn của các chuyên gia thì vùng này sẽ cho chất lượng cà phê chất lượng đồng đều, giá bán sẽ cao hơn giá thị trường trong tương lai gần” - chị Hoa bày tỏ.

Theo ghi nhận của chúng tôi, ngoài trường hợp anh Nguyễn Phi Hảo đoạt giải nhất cùng khoảng 50% các hộ đoạt giải thưởng sẽ được Công ty UCC GROUP mua toàn bộ sản lượng cà phê trong vườn hiện có đưa về Nhật Bản để giới thiệu và quảng bá về chất lượng cà phê Việt Nam thì có cả chục hộ dân trên đỉnh núi Min cũng đang liên kết với các công ty cà phê nổi tiếng trong nước để bán cà phê sạch với giá tốt hơn ngoài thị trường 10 tới 30 giá.

Trong Cuộc thi Chung kết tuyển chọn chất lượng cà phê Arabica của UCC GROUP Việt Nam lần thứ 5 tại TP Đà Lạt, ông Phạm S, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng cho rằng đây là tín hiệu rất đáng mừng đối với người dân trồng cà phê Arabica tại Đà Lạt và các huyện lân cận. Hiện Lâm Đồng đã xây dựng và phát triển gần 57 ngàn ha cà phê được cấp chứng chỉ bền vững theo các tiêu chuẩn quốc tế UTZ, 4C và chiếm khoảng 33% tổng diện tích canh tác. Đồng thời, địa bàn đã hình thành được 4 vùng cà phê ứng dụng công nghệ cao, với quy mô diện tích khoảng 1.500 ha.

“Chất lượng cà phê của Lâm Đồng, đặc biệt tại Đà Lạt và các huyện lân cận được đánh giá cao. Khi các công ty có uy tín trên thế giới quan tâm, chọn sản phẩm để mua ngày một nhiều, chứng minh hướng phát triển cà phê bền vững, chất lượng cao ngày càng góp phần duy trì ổn định về năng suất lẫn chất lượng, đáp ứng nhu cầu thị trường cà phê sạch trong và ngoài nước” - Phó Chủ tịch UBND tỉnh nhận định.

Bán cà phê ngon phải kèm chỉ dẫn địa lý
Ông Armando Siera, Chuyên gia kiểm định chất lượng cà phê Colombia, đánh giá cà phê Arabica tại Đà Lạt tương đương với cà phê của Honduras (Trung Mỹ). Cà phê rất sạch, vị trung bình khá, nhiều vị chua của cam quýt. Năm ngoái, tại Nhật Bản, cà phê của Đà Lạt đã được Tập đoàn Olam giới thiệu và được đánh giá tốt. Theo tôi, cà phê Arabica của Đà Lạt đang có chút tiếng tăm, không nên sa vào việc bán không kèm theo xuất xứ để rồi dính vào tình trạng vô danh như lâu nay với cà phê Robusta. Cà phê ngon là cà phê đặc sản nên khi bán phải kèm các thông tin độ cao, xuất xứ và nhiều thông tin khác. Những công ty lớn rất tôn trọng xuất xứ địa lý. Nhưng mặt khác, cần nâng cao chất lượng dần dần để chỉ dẫn địa lý được nâng giá trị. Điều này cần làm ngay từ bây giờ để mang lại lợi ích lâu dài cho Đà Lạt và cả Việt Nam. Tiềm năng cà phê lớn nhưng quá nhiều năm đầu tư chưa phù hợp.
C.THÀNH - T.T.HIỀN

Nguồn: http://baolamdong.vn/kinhte/201904/lam-ca-ph%C3%AA-sach-tr%C3%AAn-%C4%91inh-nui-min-2941271/

Ở những nơi khác thì tôi không biết thế nào, nhưng ở Sài Gòn thì cà phê chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim của mỗi con người nơi đây.

Câu cửa miệng quen thuộc của dân Sài Gòn là: "Rảnh không, uống cà phê?"

Nghe như vậy là đủ hiểu. Cà phê đối với con người nơi đây không chỉ là một món giải khát, một món uống bình thường mà là một nếp sống, văn hóa. Loanh quanh ở Sài Gòn, ta rất dễ dàng bắt gặp cơ man những quán cà phê với đủ loại giá cả, từ 5-7 nghìn một ly cho tới trên 50 nghìn một ly, thậm chí có nơi bán một ly cà phê với giá cả trăm nghìn.

Tuy vậy, gắn bó nhất với người Sài Gòn, chắc chắn là cà phê "cóc". Sỡ dĩ Sài Gòn chuộng "cóc" như vậy, là vì ta có thể uống "cóc" ở bất cứ đâu, từ lề đường, bến xe đến tận… trong hẻm, thậm chí trong… sân chùa. Không rõ cà phê "cóc" xuất hiện đầu tiên vào thời điểm nào, nhưng qua những bức ảnh chụp Sài Gòn xưa có những xe nước giải khát (chắc là tiền thân của những quán "cóc" ngày nay) bán đầy xá xị Chương Dương, bia Con cọp, Coca Cola,…thì ta có thể chắc chắn một điều rằng các quán "cóc" đã xuất hiện ở Sài Gòn này ít nhất là trên 70 năm rồi.

Uống ở quán "cóc", thưởng thức cà phê chỉ là phụ, vì đâu phải ai cũng gọi cà phê. Cái chính là…tám. Đủ thứ chuyện trên đời. Từ những câu chuyện chứng khoán, kinh doanh của những gã mặc những bộ đồ lớn được may cắt khéo tay, đến những câu chuyện thời bão giá của những con người mưu sinh mà trên khuôn mặt in hằn vết cơ cực cùng đôi mắt trũng sâu. Cũng có những cô cậu sinh viên, cậu ấm cô chiêu hay dân tỉnh xa nhà, mải mê bàn chuyện học, chuyện chơi, nổi hứng thì lôi cây ghi-ta ra dạo vài bài rồi mọi người cùng hát thật vui vẻ. Thậm chí, ở các quán "cóc", ta còn bắt gặp được những câu chuyện… bàn đề, cá độ đá banh, đâm thuê chém mướn… của các tay giang hồ "gộc" với chi chít hình xăm trên người.

Chính vì cái sự "tám" đó mà uống cà phê ở Sài Gòn đem lại cho con người ta một cảm giác đồng điệu, bình đẳng rất… xã hội chủ nghĩa. Một tay Tổng Giám đốc ăn bận lịch sự tay đeo đồng hồ cực xịn vẫn có thể uống cùng bàn cà phê với một gã xe ôm ở đâu không biết. Không phân biệt giàu nghèo, sang hèn. Bước chân vào quán cà phê thì ai cũng như ai cả thôi. Có thể kiến thức tôi hạn hẹp, hoặc tôi thấy chưa đủ nhiều, biết chưa đủ rộng, nhưng tôi chỉ thấy được ở Sài Gòn mới có hình ảnh người ta đi hỏi người bàn bên rằng: "Cho tớ xin điếu thuốc đi bạn". Và rồi họ cười nói với nhau như thể đã quen nhau từ lâu lắm rồi.

Uống ở quán "cóc", chủ yếu là "đen đá". Và uống phải đắng mới đã, uống ngọt thì yếu rồi. Dân Sài Gòn kháo nhau rằng, chỉ những ai trải qua thăng trầm của cuộc đời, chứng kiến được những binh biến của lịch sử, những nỗi buồn của thời đại thì mới uống được cà phê "đen đá" đắng đúng điệu. Còn "nâu đá", người ta cho rằng chỉ dành cho giới sinh viên, cái tuổi phải thăng trầm với đủ thứ luận án, báo cáo dài thâu đêm nhưng vẫn còn chút mơ mộng nên cần thêm tí ngọt để thấy cuộc đời này vẫn còn tươi đẹp quá.

"Bạc xỉu" là từ Quảng Đông, có nguồn gốc từ người Hoa ở khu Sài Gòn – Chợ Lớn, sữa nhiều hơn cà phê, uống rất ngọt. Hồi xưa thì "Pạc sỉu" (nói theo giọng Quảng Đông) là món ăn sáng, dùng kèm với một cái "Pánh pao" (vẫn là giọng Quảng Đông). Ngày nay thì những người gọi "bạc xỉu" thường là những cô gái theo chân người yêu đến các quán "cóc" học uống cà phê.

Uống ở quán "cóc", chắc chắn không thể thiếu hai thứ dùng kèm: bình trà và vài điếu thuốc thơm. Trà cũng là loại thường, có khi là trà nước hai, nước ba, thậm chí… nước thứ n, ai mà biết. Nhưng mà để pha vào ly cà phê với chút cà phê còn sót lại thì đúng là ngon, ngon quá. Còn thuốc lá, đúng thật là thứ không thể thiếu trên bàn cà phê. Có người thích hút điếu "nguyên zin", tức là nguyên mẫu điếu thuốc thế nào thì hút thế ấy. Người thì chấm điếu thuốc vào ly cà phê, hoặc trà, để cho "tăng vị thơm". Còn có người thì khoái rút đầu lọc ra, hút "cho khoái". Cũng như vấn đề bình đẳng mà tôi đã đề cập ở trên, thuốc lá cũng là một yếu tố kéo mọi người gần nhau hơn. Anh là Tổng Giám đốc, anh thích hút Con mèo. Tôi là gã xe ôm, tôi cũng thích hút Con mèo. Vậy chúng ta có khác gì nhau?!

Về cách uống cà phê, thì quái lạ, dân Sài Gòn không có cách uống cà phê nào đặc trưng, hệt như cái xứ sở này. Đặc trưng của Sài Gòn chính là không cái đặc trưng nào cả. Vì Sài Gòn là nơi tập hợp của dân tứ xứ, dân nhập cư nên thật dễ hiểu khi nó có đủ diệu dàng để chiều lòng tất cả mọi loại người. Điều đó cũng ảnh hưởng đến cách uống cà phê của con người nơi đây. Các cô cậu thanh niên thì khoái tụ tập thành nhóm, hút cái "rột" ly cà phê và cười nói những câu chuyện không đầu không đuôi. Hoặc có những gã công chức, dù biết sẽ phải chạy trối chết để cho kịp giờ làm cũng ráng uống vội ly cà phê cho đỡ… ghiền, rồi sau đó nhanh chân để chen vào những ồn ào, vội vã của thời thế. Hay nếu để ý một chút, ta sẽ thấy những người vì khổ quá, buồn quá mà uống cà phê một mình. Những người ấy tôi vẫn hay gọi là "một cà (phê), một thuốc (lá), một bình trà". Rất lặng lẽ, họ kiếm tìm những góc khuất. Nhấp ngụm cà phê, súc miệng lại bằng một chút trà rồi kéo một hơi thuốc. Để quên đời…

Nói đến cà phê Sài Gòn mà không kể ra một vài quán cà phê đặc biệt ở đây thì đúng là thiếu sót. Ngày nay, nhu cầu thưởng thức toàn dân tăng cao, quán cà phê không chỉ là bán cà phê nữa, mà xuất hiện nhiều loại hình cà phê khác lạ, như "Cà phê Văn phòng", "Cà phê Sân vườn", "Cà phê Sách"… này nọ các thứ, nhưng vẫn không sao thay thế được vị trí của Cà phê "cóc". Có quán cà phê kia đặc biệt lắm, ở gần ngã tư Phú Nhuận khúc đường Phan Đình Phùng, mà dân tình quen miệng vẫn gọi là cà phê "Âm phủ". Bán đủ 365 ngày trong năm không nghỉ một ngày kể cả lễ, Tết, bán đủ 24 tiếng một ngày. Liên tục cứ như vậy chắc cũng đã hơn 70 năm rồi (theo lời người bán thì quán đã có từ thời Pháp còn chiếm đóng ở đây). Chính vì cái cách buôn bán lạ đời như vậy nên người dân mới gọi đây là cà phê "Âm phủ", vì chỉ có dưới âm phủ mới có kiểu giờ giấc ma quỷ như vậy.

Ngược dòng thời gian về lại Sài Gòn xưa, chắc hẳn trong kí ức của nhiều người vẫn còn vương vấn "Trục Café" Givral – La Pagode – Brodard danh tiếng xưa kia, là nơi gặp gỡ của rất nhiều ông nghị, văn nghệ sĩ, nhà báo… Đáng tiếc, ngày nay thì "Trục Café" đã không còn vì bị đập bỏ để dành đất cho các công trình làm đổi mới thành phố. Cũng có một chút cố gắng, nỗ lực để khôi phục lại hình ảnh của Café Givral, nhưng theo đánh giá của nhiều người Sài Gòn xưa, thì không đáng kể. Và hình ảnh những tay tình báo, săn tin ngồi trong không gian dày đặc khói thuốc ở "Trục Café" để trao đổi tin tức sẽ chỉ còn là một kỷ niệm đẹp về Sài Gòn của những năm tháng ấy.





Kỷ niệm rất đẹp không phải vì nó vui hay nó buồn, mà vì nó ra đi sẽ không bao giờ quay trở lại. Cà phê sẽ không bao giờ tách khỏi Sài Gòn, vì trên hết, tự nó đã là một nét văn hóa, là phong cách của con người nơi đây. Nó gắn liền với cuộc sống, ký ức của Sài Gòn. Nó là hiện tại của Sài Gòn. Nó còn là cái cớ để người ta nhớ nhau mà gặp mặt, là lý do hẹn hò của một cậu chàng nào đó, là nơi bàn công việc, là nơi tiếp đối tác, thậm chí là ký hợp đồng… Có thể nói, cà phê là khởi nguồn của mọi câu chuyện ở Sài Gòn. Cà phê chính là Sài Gòn.

(Theo Nguyễn Bảo – Mann Up)

Sài Gòn từ buổi sáng đã là một Sài Gòn của công việc, của tất bật người xe trên phố.

Cái hối hả, tất bật ấy đã trở thành nét đặc trưng của nhịp sống nơi đây. Nhưng không vì thế mà người Sài Gòn đánh mất những thói quen đã ăn sâu vào máu thịt: Uống café buối sáng.


Người Sài Gòn uống café từ sáng sớm, sinh viên uống café trước khi đến giảng đường, viên chức uống trước khi đến công sở, bác đạp xích lô, chú xe ôm uống café trước khi bắt đầu công việc thường nhật… Café Sài Gòn dành cho tất cả mọi người.

Sài Gòn đi xa là nhớ. Mỗi người có thể có một khoảng trời nhớ thương của riêng mình nhưng có lẽ khoảng nhớ cho café Sài Gòn đã trở thành nỗi nhớ chung của biết bao người xa xứ.

Người Sài Gòn thưởng thức café theo cách của riêng mình. Cái hối hả của cuộc sống, những gánh lo toan dường như chẳng chạm nổi tới những phút giây họ thư thái bên ly café, vừa nhâm nhi vừa tán gẫu chuyện đời, chuyện người. Nhâm nhi café chứ không uống một vài hơi cho hết, người Sài Gòn uống café sáng đồng nghĩa với việc trò chuyện, nói cười. Nó khác hẳn với cái vội vàng của những ly café Take away kiểu phương tây, café công sở… Bên ly café sáng, người Sài Gòn sống chậm lại, gần nhau hơn trong những câu chuyện đời bất tận. Người ta dường như quên mất tuổi tác, địa vị của mình khi trước mặt là một ly Cà Phê đang tỏa mùi hương quyến rũ. Đó thực sự là triết lý, và là sức hút hữu hình của Cà Phê.


Và cũng vì thế, với người Sài Gòn, café không chỉ là một thứ nước giải khát mà đôi khi là một cái cớ để người ta được thảnh thơi, để giành cho chính mình, cho bạn bè, người thân khoảng thời gian tâm tình.

Sài Gòn không thiếu những quán café sang trọng, nhưng nói đến cái đặc trưng, cái làm con người ta dễ nặng lòng nhớ thương nhất lại chỉ giản dị là bệt, là những quán cóc vỉa hè. Không bàn ghế cầu kì, không có những bản nhạc lãng mạn, không máy lạnh điều hòa, không cả những người tiếp viên lịch thiệp như vẫn thường thấy mà chỉ là một vài chiếc ghế nhựa vừa làm chỗ ngồi vừa làm chiếc bàn uống café kê ngay bên vỉa hè, hay đặc biệt hơn nữa là café bệt đang trở thành gu café mới của rất đông người dân Sài Gòn. Đó là khoảng bệt rất rộng của đường Hàn Thuyên, công viên 30 tháng 4, là những quán cóc vòng quanh Hồ Con rùa, rải rác trên những con đường rợp bóng cây. Vậy thực ra Café hẻm, café bệt có ngon hơn không? Tại sao người Sài Gòn vẫn yêu đến thế? Câu trả lời đôi khi không hẳn bởi là ngon- cái ngon của vị giác mà vị ngon của tiếng chim ríu rít sớm mai, vị ngon của nắng Sài Gòn, của hương hoa, của gió trong lành, là sở thích ngắm nhìn dòng người xe tấp nập giữa phố hay đám trẻ nô đùa trước cổng trường, từng đôi uyên ương chụp hình cưới nên thơ bên nhà Thờ Đức Bà. Tất cả làm nên cái riêng trong văn hóa thưởng thức café của người Sài Gòn.


Người Sài Gòn thích uống café đá ngay từ buổi sáng sớm, không kể là mùa nào. Không giống như phong cách Cà Phê Starbuck của Mỹ, hay phong cách Milan của Ý. Hoặc kỳ lạ là đổ đường, Cà Phê vào đun chung như phong cách Thổ Nhĩ Kỳ. Cà Phê Việt Nam nói chung và Sài Gòn nói riêng hầu hết được pha theo phong cách Pháp, tức là dùng phin. Thích thú và hồi hộp chờ từng giọt Cà Phê rơi tí tách, là sở thích đặc biệt của dân "ghiền" Cà Phê .

Khi những giọt đắng cuối cùng trên phin ngưng chảy, cũng là lúc chúng ta sắp sửa có quyền thưởng thức ly Cà Phê tuyệt vời. Một chút đường trắng, chiếc muỗng nhỏ xíu như đồ chơi trẻ em trên tay, ta khuấy nhẹ, thật nhẹ thôi. Và khi nâng ly Cà Phê lên môi, một mùi thơm ngất ngây pha chút ngai ngái, ngầy ngậy lan tỏa trong khoang mũi, cộng với vị đắng dịu dàng trên môi, ta cảm nhận hương vị Cà Phê đang tan ra trong miệng, thấm sâu vào tận trái tim khối óc. Lâu lâu nhấp một ngụm nhỏ để lặp lại cảm giác tuyệt diệu này, đó quả là những phút giây hạnh phúc…


Uống café hẻm, café bệt bình dân ở Sài Gòn ta biết đến những tên gọi rất giản dị của café: đen đá, nâu đá chứ chẳng phải là mocha, capuchino…

Café sớm ở Sài Gòn, sâu xa một chút thì như người ta vẫn triết lý: có đủ vị đắng để giúp ta suy tưởng, có đủ độ nồng để tạo cảm giác bồng bềnh, có đủ độ chua để nghĩ về thất bại, có đủ độ mặn để nhớ về đất mẹ, và có đủ độ ngọt ngào để ta cảm thấy được yêu thương…

Nhưng với người Sài Gòn, đơn giản đó là tìm một không gian để được sống chậm lại một vài nhịp trước những đua chen hối hả của cuộc sống, để lấy lại cân bằng và bắt đầu một ngày mới nhiều hứng khởi hơn, để thấy mình đủ trầm tĩnh cảm nhận hết về con người, cuộc sống nơi Sài Gòn tấp nập.


Và có phải vì thế không mà có những người đi xa nhớ Sài Gòn lại đau đáu một niềm nhớ cho Café Sài Gòn?

Umbala Sài Gòn | Huyền Trần.
Tại Sài Gòn, để là người thực tế, bạn phải tin vào phép lạ.

Từ trước đến nay, người Nhật được cả thế giới biết đến là những con người sáng tạo, trong nghệ thuật, trong kỹ thuật hay bất cứ lĩnh vực nào khác. Thế nhưng, có điều mà ít ai biết rằng, họ còn sáng tạo ra nền văn hóa cà phê. Đó là sự giao thoa giữa truyền thống và hiện đại, giữa nghệ thuật thưởng thức và công nghiệp trình độ cao.
Cà phê phong cách Nhật Bản đã xuất hiện như thế nào?

Một loại máy xay cà phê của Nhật

Theo những gì lịch sử ghi nhận lại, Nhật Bản biết đến hương vị của cà phê lần đầu tiên vào năm 1877 do một thương nhân người Hà Lan mang đến. Rất nhanh sau đó, vào năm 1888, cửa hàng cà phê đầu tiên đã xuất hiện. Đó là một cửa hàng cà phê nhỏ, tọa lạc tại Ueno, Tokyo. Và kể từ ngày ấy, số lượng các cửa hàng cà phê không ngừng tăng lên. Cho đến ngày hôm nay, Nhật Bản là quốc gia tiêu thụ cà phê lớn thứ ba trên thế giới. Điều đó đủ để chứng tỏ, với người Nhật, cà phê hấp dẫn đến mức nào.

Cách uống cà phê của người Nhật Bản

Có thể nhận thấy, Nhật Bản là một đất nước công nghiệp thế nhưng điều đó không ảnh hưởng quá nhiều đến văn hóa cà phê của họ. Ít ra, người Nhật uống cà phê không đến mức quá nhanh vội, gấp gáp như người Mỹ. Nhưng họ cũng không “nhâm nhi” quá lâu như người Pháp hay người Ý.

Cà phê phong cách Nhật – nhẹ nhàng và chậm rãi

Người Nhật uống cà phê một cách vừa phải, chú ý trong cách thưởng thức từng hương vị của tách cà phê, không muốn bỏ sót một điều gì. Về hương vị, người Nhật ưa chuộng cà phê nguyên chất . Cho dù có một thời kỳ, gã khổng lồ Starbucks chinh phục ồ ạt thị trường Nhật Bản với các loại cà phê đặc pha thì sở thích ấy vẫn tồn tại. Nếu như ở Mỹ, một tách espresso chỉ cần khoảng 9-10g cà phê thì tại Nhật, lượng cà phê phải từ 12-13g/ tách hoặc nhiều hơn. Người Nhật của những vùng khác nhau cũng có khẩu vị cà phê khác nhau. Nhưng ưa chuộng cà phê nguyên chất nồng nàn và đậm đặc nhất là người dân Osaka và Tokyo.

Cà phê nguyên chất là sở thích của người Nhật

Mỗi quán là phong cách của Văn hóa cà phê Nhật Bản!

Hệ thống các quán cà phê ở Nhật rất đa dạng. Từ những quán cà phê nhỏ chỉ có vài bàn, rồi những quán sang trọng bậc nhất cho đến những chuỗi cà phê nhanh nổi tiếng thế giới đều đó cả. Thế nhưng, hành trình khám phá những quán cà phê nhỏ nhưng “chất” mới bộc lộ rõ nét về gu cà phê của người Nhật.

Các quán cà phê rất đa dạng về phong cách

Người Nhật rất tinh tế, lại sáng tạo. Cho nên quán cà phê muốn thu hút khách thì phải biết làm cho quán trở nên “độc” và “lạ” với những cách khác nhau. Ví dụ như, đến quán không chỉ để uống cà phê, hay tán gẫu mà còn để thỏa mãn một sở thích cá nhân, một đam mê nào đó. Cà phê âm nhạc và cà phê truyện tranh ra đời!
Cà phê âm nhạc - chất xúc tác cho cảm xúc thăng hoa: điều đặc biệt là những quán cà phê nhưng thế này xuất hiện từ khá sớm - thời kỳ thịnh hành của những chiếc máy hát. Thời đó, mỗi quán có một dòng nhạc riêng biệt và chỉ bật loại nhạc đó mà thôi: Blue, Jazz, Thính phòng hay thậm chí là Rock.

Không gian cà phê ấm cúng một góc quán

Người ta đến quán vừa được thưởng thức cà phê, vừa được nghe thể loại nhạc mà mình yêu thích. Có thể nói đó là thú vui tao nhã cũng không sai. Trong loại hình này, quán Meikyoku Kissa Lion là nổi tiếng nhất. Trong suốt 50 năm qua, quán vẫn giữ được cho mình phong cách vốn có.
Cà phê truyện tranh – sự kết hợp của 2 “chất gây nghiện”: ai cũng biết, truyện tranh đặc biệt được yêu thích tại Nhật Bản. Nắm bắt được điều đó, những quán cà phê truyện tranh ra đời là lựa chọn hoàn hảo cho các “tín đồ” truyện tranh (chủ yếu là thanh thiếu niên).

Cà phê truyện tranh là góc thư giãn độc đáo

Đến đây, khách hàng được đọc truyện miễn phí, đọc bao nhiêu tùy thích, có không gian yên tĩnh, số lượng truyện đa dạng giúp tiết kiệm thời gian và chi phí tìm mua, tìm đọc. Chưa hết, đây còn là nơi tụ tập, hay giao lưu kết bạn giữa những người có cùng sở thích. Ví dụ như quán Tokyo Manga Tantei-dan là một quán cà phê nổi tiếng trong loại hình này.

Cà phê phong cách Nhật Bản đa dạng và khác biệt so với một số nơi trên thế giới khi sử dụng giấy lọc để pha. Giấy lọc giúp hạn chế những tác hại của bột cà phê khi pha trực tiếp bằng phin. Đồng thời, cách này làm giảm tốc độ chảy của cà phê nên cho hương vị đậm đặc hơn.

Văn hóa cà phê của người Nhật Bản gắn với giấy lọc

Có thể nói văn hóa cà phê ở Nhật Bản tạo được dấu ấn rất riêng bởi 2 thứ. Một là sự sáng tạo và hai là sức ảnh hưởng. Nhật Bản là đất nước đầu tiên trên thế giới đưa ra ý tưởng về Cà phê lon và đưa vào sản xuất để cho đến ngày hôm nay, sản phẩm này có mặt trên hầu hết các quốc gia. Những loại hình cà phê độc đáo như cà phê nhạc, cà phê sách trên thế giới dường như đều có chung nguồn gốc từ Nhật Bản. Như vậy, có thể nói rằng, Nhật Bản không phải là cái nôi của pha chế cà phê, thế nhưng, văn hóa cà phê Nhật Bản lại đáng để mọi người học tập chính bởi sự sáng tạo trong …cách uống cà phê của người Nhật!

Viết bởi PurioCafe










Trong những năm trở lại đây, văn hóa Hàn Quốc vươn xa ra phạm vi toàn thế giới. Mọi người bắt đầu chú ý hơn đến văn hóa của đất nước này thông qua nhiều phương diện. Một trong số đó là văn hóa cà phê, điều mà bất cứ bộ phim Hàn Quốc nào cũng ít nhiều thể hiện!

Khởi đầu của văn hóa Cà phê ở Hàn Quốc

Cũng như nhiều quốc gia châu Á khác như: Trung Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ, người dân xứ sở Kim chi biết đến cà phê khá muộn so với những “cái nôi” của cà phê trên thế giới. Thời kỳ đó, trà là thức uống phổ biến và rất được ưa chuộng ở Hàn Quốc nói riêng và các nước châu Á nói chung, tạo thành nghệ thuật trà đạo đến bây giờ vẫn rất thịnh hành. Thế nhưng, lịch sử nói rằng, trà là thức uống dành cho tầng lớp trí thức, có địa vị trong xã hội. Văn hóa uống trà phân biệt các tầng lớp trong xã hội, đánh giá học thức, thể hiện tuổi tác vv. Cho đến thời vua Gojong (khoảng năm 1800) – một người có tình yêu đặc biệt với cà phê, thức uống này mới được trọng dụng trong cung đình và bắt đầu phổ biến trong nhân dân.

Văn hóa cà phê ở Hàn Quốc được biết đến khá muộn

Như vậy, có thể khẳng định rằng văn hóa Cà phê là sự tiếp nối nhưng không lặp lại những tinh hoa của trà đạo. Cà phê là thức uống dành cho mọi tầng lớp, giúp cho mọi người gần nhau hơn.

Những nét đẹp trong Cách uống cà phê của người Hàn Quốc

Trong xã hội Hàn Quốc hiện đại, câu nói xã giao thường gặp nhất không phải là “Chúng ta nói chuyện nhé” mà là “Chúng ta tìm quán cà phê nào nhé”. Văn hóa cà phê ở Hàn Quốc luôn gắn liền với những cuộc nói chuyện, bàn bạc và trao đổi giữa mọi người. Cà phê phong cách Hàn Quốc với đặc trưng thân thiện, cởi mở, dễ gần và tinh tế. Hơn nữa, người Hàn Quốc cũng rất chú trọng vẻ đẹp hình thức, cà phê hợp khẩu vị thôi chưa đủ, còn phải trang trí đẹp mắt và khéo léo.

Các quán cà phê Hàn Quốc thường có không gian rất lạ

Gu cà phê của họ không phải là Cà phê nguyên chất , họ không ưa vị đắng và đậm đà như người Nhật Bản. Người Hàn Quốc đa phần thích cà phê sữa, thậm chí nhiều sữa, tạo hương thơm, vị béo, nhưng vị ngọt phải hài hòa. Đó là nét tinh tế trong văn hóa cà phê của người Hàn Quốc. Có lẽ khẩu vị ấy có chút giống với người Mỹ, bởi Hàn Quốc tiếp nhận nhiều ảnh hưởng từ Mỹ chứ không chỉ là văn hóa cà phê. Thế nhưng, dù là bị ảnh hưởng thì người Hàn vẫn biết cách làm cho mình trở nên khác biệt. Khác biệt ở cách thưởng thức. Nếu như người Mỹ ưa thích những chiếc cốc cà phê giấy big size với hương vị nhạt là chủ yếu thì người Hàn Quốc không như vậy. Họ thích sự trang nhã, nhẹ nhàng và dễ chịu hơn. Cà phê là để thưởng thức chứ không phải uống đến no như kiểu Mỹ.

Người Hàn Quốc uống cà phê khá tinh tế

Những không gian cà phê theo phong cách Hàn Quốc

Nền kinh tế Hàn Quốc đang phát triển với tốc độ cực kỳ nhanh chóng, các thương hiệu nổi tiếng thế giới đều tập trung đầy đủ ở đất nước này, cà phê cũng không ngoại lệ. Những chuỗi cà phê nhanh mọc lên như nấm, đến mức trên cùng một con đường, cà phê san sát cà phê, thương hiệu nào cũng có cả, từ Starbucks, Angel in US, Gloria Jeans Coffee, the Coffee Bean and Tea Leaf cho đến những thương hiệu mới nổi. Thế nhưng, đó chỉ là những quán cà phê phản ánh cái hối hả, hiện đại của cuộc sống công nghiệp. Nếu muốn trải nghiệm cách uống cà phê của người Hàn Quốc thì phải tìm đến những không gian riêng biệt do chính người Hàn Quốc kinh doanh.
Không gian rất chuyên nghiệp và thoải mái

Điểm chung ở các quán này là sự cầu kỳ trong trang trí. Trang trí cho quán và trang trí cho cả cả phê. Về thiết kế, các quán cà phê được nhiều người ưa thích thường đi theo hai xu hướng. Xu hướng thứ nhất là quán cà phê với cửa kính, vừa giúp tận dụng ánh sáng thiên nhiên, vừa mở rộng không gian. Phong cách này mang lại cảm giác phóng khoáng và rất hiện đại, thường giới văn phòng rất ưa thích những không gian như vậy. Vừa đủ yên tĩnh để thưởng thức cà phê, vừa đủ thi vị khi nhìn ngắm đường phố và người qua lại bên những ô cửa kính.

Một góc quán cà phê theo phong cách hiện đại.

Xu hướng thứ hai là cà phê theo phong cách ấm cúng và lãng mạn. Bước vào những không gian này, ánh đèn vàng ấm áp giúp người ta xua đi mọi mệt mỏi, không gian không quá rộng, thay vào đó được trang trí rất nhẹ nhàng, mang lại cảm giác bình yên. Không gian này thích hợp cho các bạn trẻ và đặc biệt là những đôi tình nhân.

Cà phê theo phong cách trẻ trung và lãng mạn

Dấu ấn về cà phê phong cách Hàn Quốc

Gu cà phê của người Hàn như một màu sắc trung tính khi so sánh với khẩu vị cà phê của một số nước. Nó không quá đậm đà, mạnh mẽ theo kiểu cà phê nguyên chất cũng không nhạt nhẽo như cà phê hòa tan. Thay vào đó, sự kết hợp giữa cà phê đắng vừa phải và thơm nồng nàn, sữa ngọt dịu và hơi beo béo mang đến những tách cà phê latte hấp dẫn và dễ uống, phù hợp với hầu hết mọi đối tượng từ học sinh, sinh viên, viên chức, doanh nhân và các tầng lớp khác!

Viết bởi PurioCafe









Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Name

Email *

Message *

Powered by Blogger.